Tại Quảng trường Davidka, một trong những địa điểm nhộn nhịp và dễ nhận thấy nhất ở trung tâm Jerusalem, trong nhiều năm qua một nhóm nhỏ người vô gia cư đã tụ tập trên các băng ghế đá và gỗ rải rác trong khu vực. Đối với họ, những chiếc ghế này không chỉ là nơi nghỉ ngơi. Đó là điểm tựa: nơi để ngủ, ăn uống, ngồi lại, trò chuyện và cảm nhận mình là một phần của thành phố.
Ngoài vai trò là không gian vật lý, quảng trường còn là nơi sinh hoạt cộng đồng. Tại đây, họ gặp gỡ nhau, trao đổi thông tin, chia sẻ thức ăn và đôi khi chỉ ngồi cùng nhau trong im lặng. Với nhiều người, đây là một trong số ít nơi ở Jerusalem mà họ không cảm thấy mình bị lãng quên.
Trong những tuần gần đây, các băng ghế đã bị tháo dỡ במסגרת các công việc bảo trì và chỉnh trang. Khu vực được dọn dẹp, mở rộng và sắp xếp lại. Tuy nhiên, đối với người vô gia cư, điều đó có nghĩa rõ ràng: nơi duy nhất họ có thể ở lại đã biến mất. Một số người giờ đây lang thang trên các con phố lân cận, số khác ngồi trên những chiếc ghế tạm bợ hoặc trên vỉa hè, và một số thì hoàn toàn biến mất khỏi khu vực này.
Đối với nhiều người trong số họ, việc đến các khu trú ẩn không phải là giải pháp đơn giản. Sau nhiều tháng hoặc nhiều năm sống trên đường phố, việc bước vào một không gian khép kín có thể gây lo lắng. Nỗi sợ mất kiểm soát, lo ngại về môi trường xa lạ và cảm giác không thoải mái giữa những người lạ khiến họ chùn bước. Một số cảm thấy an toàn hơn trong môi trường quen thuộc, nơi các rủi ro có thể đoán trước. Những người khác khó tin rằng sự hỗ trợ lâu dài thực sự tồn tại và предпоч prefer ở lại những nơi họ hiểu rõ.
Jerusalem và các thành phố trên thế giới đối phó với tình trạng vô gia cư như thế nào?
Nhiều thành phố trên thế giới đã áp dụng các cách tiếp cận khác nhau để đối phó với tình trạng vô gia cư. Tại New York, các chương trình nhà ở tạm thời và hỗ trợ cá nhân được sử dụng rộng rãi. Tại London, các trung tâm ban ngày mở cửa cung cấp thức ăn, phòng tắm và hỗ trợ xã hội. Tại Berlin, hỗ trợ phúc lợi được kết hợp với các chương trình nhà ở dài hạn. Tại Helsinki, chính sách ưu tiên cung cấp nhà ở ổn định trước khi phục hồi được áp dụng. Tại Tokyo, các chương trình việc làm đặc biệt giúp người vô gia cư quay lại thị trường lao động.
Tại Jerusalem, nơi không gian công cộng hạn chế và độ phức tạp xã hội cao, thách thức còn lớn hơn. Đối với người vô gia cư, ngay cả những thay đổi vật lý nhỏ như việc tháo dỡ băng ghế cũng ảnh hưởng trực tiếp đến sinh hoạt hằng ngày, cảm giác an toàn và khả năng ở lại những nơi quen thuộc.
Giữa Quảng trường Davidka và các khu vực trung tâm khác của thành phố, nhiều người hiện nay liên tục di chuyển từ nơi này sang nơi khác, không có điểm tựa ổn định và không có giải pháp lâu dài. Đối với họ, con đường không chỉ là một vị trí địa lý. Đó là không gian sống. Khi không gian đó bị lấy đi, họ mất đi lãnh thổ và mất đi vị trí rõ ràng trong thành phố mà họ coi là nhà.


